1. Câu chuyện ý nghĩa cuộc sống: Lá thư cuối cùng

Một lần trên xa lộ, tôi thấy một nhóm cảnh sát hoàng gia Canada và vài người công nhân đang tháo gỡ phần còn lại của một chiếc xe tải bị mắc kẹt bên vách đá. Tôi đậu xe lại, nhập vào nhóm tài xế xe tải đang lặng lẽ quan sát đội công nhân.

Một cảnh sát bước lại chỗ chúng tôi chậm rãi nói: “Rất tiếc, người tài xế đã chết khi chúng tôi phát hiện ra anh ta. Có lẽ anh ấy bị lạc tay lái trong lúc trời có bão tuyết hai ngày trước đây. Thật khó để nhận ra người bị nạn nếu chúng tôi không may mắn thấy ánh nắng phản chiếu từ kính chiếu hậu”. Viên cảnh sát lắc đầu buồn bã, rút trong túi áo khoác một lá thư: “Đây này, các anh nên đọc cái này. Tôi đoán anh ấy đã sống được khoảng hai giờ trước khi chết vì lạnh”.

Tôi chưa bao giờ thấy cảnh sát khóc. Tôi nghĩ họ đã thấy quá nhiều cái chết và chứng kiến nhiều cảnh tượng hãi hùng nên họ không còn cảm giác gì trước những việc tương tự. Nhưng viên cảnh sát ấy đã lau nước mắt và đưa tôi lá thư. Đọc thư, tôi cũng như những người tài xế khác, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ giấu những giọt nước mắt, trở về xe của mình.

Những từ ngữ trong thư như nung cháy tôi. Và sau nhiều năm, nó vẫn còn khắc sâu trong trí nhớ, như thể tôi đang cầm nó trước mặt. Tôi muốn chia sẻ lá thư đó với bạn, bạn bè của bạn và gia đình của họ.

Thư của Bill, tháng 12 năm 2000

“Vợ yêu quý của anh,

Đây là lá thư mà không người đàn ông nào muốn viết. Nhưng anh cũng đủ may mắn khi có một ít thời gian nói lên những gì anh đã quên nói nhiều lần trước đây.

Anh yêu em, em yêu ạ. Em đã từng nói đùa rằng anh yêu chiếc xe tải còn hơn cả yêu em bởi vì anh dành nhiều thời gian cho nó quá! Anh yêu cái khối sắt này vì nó cần cho chúng ta. Nó chứng kiến anh vượt qua những nơi khó khăn, những giờ khó nhọc. Anh đã có thể luôn kỳ vọng vào nó trên những chuyến hàng xa và nó luôn mau chóng giúp anh hoàn thành công việc. Nó không bao giờ làm anh thất vọng. Nhưng em có biết rằng anh yêu em cũng bởi những lý do đó. Em cũng đã chứng kiến anh vượt qua những thời khắc khó khăn.

Anh nhớ anh đã than phiền về chiếc xe cũ kỹ vậy mà anh không nhớ em cũng từng than thở khi mệt mỏi trở về nhà. Anh quá lo nghĩ đến những rắc rối của mình đến nỗi không nghĩ gì đến em. Anh nghĩ về những thứ em đã phải từ bỏ vì anh: quần áo, du lịch, tiệc tùng, bạn bè… Em đã không bao giờ trách móc và vì lý do nào đó anh đã không bao giờ nhớ cám ơn em. Khi anh ngồi uống cà phê với bạn bè, anh luôn nói về chiếc xe và những khoản tiền sửa chữa nó. Anh nghĩ anh đã quên mất em là người bạn đời của anh.

Sự hy sinh và phấn đấu của em cũng nhiều như việc anh cố gắng để có được một chiếc xe mới. Anh rất hãnh diện về chiếc xe này và anh cũng rất hãnh diện về em. Nhưng anh chưa bao giờ nói với em điều đó. Anh cho đó là điều dĩ nhiên em đã biết. Nhưng nếu anh dành nhiều thời gian với em thay vì để chùi rửa, lau bóng chiếc xe thì anh đã có thể nói những lời thật lòng mình với em.

Nhiều năm tháng qua, trong những lần rong ruổi trên đường, anh biết những lời cầu nguyện của em luôn theo anh. Nhưng lần này những lời đó không đủ. Anh đang đau quá. Anh đang trên chặng đường cuối cùng. Và anh muốn nói lên những điều mà lẽ ra anh phải nói nhiều lần trước đây. Những điều bị lãng quên vì anh quá quan tâm đến chiếc xe và công việc.

Anh đang nghĩ đến những ngày kỷ niệm của hai đứa hay ngày sinh nhật đã bỏ lỡ, cả những vở kịch, những trận đấu hockey của các con mà em phải tham dự một mình vì anh đang đâu đó trên đường. Anh đang nghĩ về những đêm em cô đơn và nghĩ đến anh đang ở đâu, công việc như thế nào. Anh đang nghĩ về những lúc anh muốn gọi cho em chỉ để nói lời chúc ngủ ngon nhưng vì lý do gì đó lại tiếp tục chạy xe. Anh nghĩ về những giây phút thanh thản, yên lành khi nghĩ đến em cùng các con. Những bữa cơm gia đình em dành nhiều thời gian để chuẩn bị và tìm nhiều lý do để giải thích với các con vì sao anh không ăn cùng. (Vì anh đang bận thay dầu cho xe, anh đang bận sửa xe, anh đang ngủ vì buổi sáng anh phải đi sớm,…). Luôn luôn có một lý do nào đó! Khi chúng ta lấy nhau, em không biết thay bóng đèn, nhưng chỉ hai năm sau em đã có thể sửa lò sưởi những khi trời bão trong khi anh đang chờ dỡ hàng ở Florida.

Anh đã phạm nhiều sai lầm trong đời nhưng nếu nói anh chỉ có một lần quyết định đúng, anh nghĩ đó là khi anh hỏi cưới em.

Cơ thể anh đang đau. Nhưng tim anh thì đau hơn nhiều. Em không có mặt lúc anh ra đi, lần đầu tiên từ khi chúng ta có nhau. Anh thật sự thấy cô đơn và sợ hãi. Anh cần em nhiều lắm và anh biết đã quá trễ rồi. Anh nghĩ thật là tức cười, bây giờ tình yêu của anh thì đang ở xa anh ngàn dặm còn khối sắt vô tri đã sai khiến cuộc sống của anh nhiều năm nay thì đang ở đây. Nhưng anh cảm thấy em đang ở cạnh. Anh có thể cảm nhận tình yêu của em, trông thấy khuôn mặt em. Em đẹp lắm, có biết không? Anh nghĩ gần đây anh không nói với em điều đó dù em vẫn rất xinh đẹp.

Hãy nói với các con rằng anh yêu chúng rất nhiều. Anh sợ phải ra đi quá nhưng giờ phút đó đã đến rồi em yêu ạ. Anh yêu em rất nhiều. Hãy nhớ chăm sóc bản thân và luôn nhớ rằng anh đã yêu em nhiều hơn bất cứ cái gì trên đời. Anh chỉ quên không nói với em điều đó mà thôi.

Anh yêu em!

Bill.”

(Nguồn: sưu tầm)

“Hãy bắt đầu làm những gì bạn muốn làm ngay bây giờ. Chúng ta không sống trong cõi đời mãi. Chúng ta chỉ có khoảnh khắc này, nó lấp lánh như một ngôi sao trên tay và tan chảy như một bông tuyết ”. (Francis Bacon)

Bao nhiêu lần một ngày bạn bắt gặp về ước mơ của mình, tưởng tượng cuộc sống của bạn sẽ như thế nào khi đạt được tới ước mơ đó? Bạn suy nghĩ rất lâu về nó, đưa ra một ý tưởng để thực hiện được ước mơ. Hay, có bao giờ bạn nghĩ mình phải dành thời gian mỗi ngày để nói chuyện với người mình yêu thương, quan tâm, hỏi thăm sức khỏe của họ? Có bao giờ bạn nghĩ mình cần dành thời gian để chăm lo cho sức khỏe của bản thân. Tôi nghĩ là có, bởi vì tất cả chúng ta đều hiểu rằng điều gì là quan trọng, điều gì cần phải ưu tiên. Nhưng chúng ta đã thực sự thực hiện những điều này hay chưa? Hay chỉ là: “Đợi nốt hôm nay thôi!”, “Ngày mai tôi sẽ bắt đầu!” . 

Để rồi vào một ngày không ngờ, chúng ta hối hận vì đã không về thăm gia đình sớm hơn, hối hận vì đã không nói tiếng yêu thương người thân mình,… vì cứ đợi có thời gian, rồi đến một ngày họ không còn ở đó nữa chỉ biết khóc và ân hận; Chúng ta hối hận vì không chăm lo cho sức khỏe bản thân, đến lúc phát bệnh, đánh đổi cả gia tài trên giường bệnh mới thốt lên 2 từ “giá như”. Đã bao lần chúng ta muốn mua món quà để tặng cho người thương, muốn ngỏ lời yêu lại nhưng đợi dịp này hay dịp khác rồi không còn cơ hội nữa và người khác đã làm điều đó thay chúng ta. Và không còn ngày mai nào nữa cả. 

Chúng ta cứ chờ đợi cho đến ngày mai để làm bất cứ điều gì, nhưng cuối cùng khi ngày mai đến, nó lại được gọi là ngày hôm nay, và chúng ta lại phải chờ đợi cho đến ngày mai. Hôm nay là ngày mai của ngày hôm qua. Chúng ta đã làm gì? Có phải chúng ta sẽ lãng phí ngày mai như chúng ta đã lãng phí ngày hôm qua… và chúng ta đang lãng phí ngày hôm nay. Tất cả những gì đáng lẽ có thể hoàn thành thì chúng ta lại dễ dàng lảng tránh, bất chấp đó là ý định của chúng ta, cho đến khi chúng ta chắc chắn phát hiện ra rằng những thứ có thể đã tuột khỏi vòng tay của chúng ta vào một ngày nhất định nào đó. 

Chúng ta trông vào một chữ “đợi”: Đợi đến một ngày nào đó, đợi tương lai, đợi đến khi hết bận, đợi lần sau, đợi khi có thời gian, đợi khi có điều kiện, đợi khi có đủ tiền, đợi cho đến khi không còn duyên phận, đợi đến khi thời thanh xuân trôi qua, đợi đến khi không còn cơ hội, đợi đến khi không còn lựa chọn. Cuối cùng, việc đợi sẽ thành mãi mãi…

Cuộc sống không chờ đợi bất kỳ người nào. Cơ hội đến rồi nhanh chóng rời đi, vì vậy chúng ta không nên trì hoãn. Trì hoãn đồng nghĩa với thất bại, là kẻ thù của thành công. Bạn càng trì hoãn trong cuộc sống, bạn càng phải chờ đợi lâu hơn để đạt được những điều mà bạn muốn đạt được. Những suy nghĩ mới sẽ chiếm lấy tâm trí bạn, căng thẳng của cuộc sống hàng ngày sẽ khiến bạn quên đi những giấc mơ, quên đi những thứ quan trọng.

Mỗi chúng ta phải nhắc nhở bản thân rằng chiếc đồng hồ của riêng mỗi người đang chạy. Chiếc đồng hồ đó bắt đầu chạy từ lúc chúng ta thở ra hơi thở đầu tiên và nó cũng sẽ ngừng hoạt động vào một ngày nào đó. Nó là công cụ cân bằng tuyệt vời của tất cả chúng ta. Nó lấy đi những gì tốt nhất và tồi tệ nhất của chúng ta mà không cần quan tâm đến bất cứ điều gì hay bất cứ ai. Nó mang lại cơ hội nhưng yêu cầu ở chúng ta một sự nghiêm túc, một sự cấp bách để thực hiện.

Cuộc đời giống như một trò chơi, khi trò cuộc đời kết thúc, chúng ta sẽ không có cơ hội nào nữa. Đồng hồ đang điểm từng khoảnh khắc của cuộc đời chúng ta, nó không quan tâm đến kẻ thắng người thua, ai thành công hay ai thất bại. Nó cũng không quan tâm đến lời bào chữa, công bằng hay sự tranh cãi. Vấn đề duy nhất của chúng ta là cách chúng ta chơi trò chơi này như thế nào.

Bất kể độ tuổi của một người là bao nhiêu, chúng ta phải hành động ngay bây giờ, chính lúc này. Chúng ta nên nhận thức được giá trị của từng khoảnh khắc trong cuộc sống của mình cho dù là những khoảnh khắc nhỏ nhất đến nỗi mất mát của chúng thường không được chú ý.

Chúng ta vẫn có tất cả thời gian chúng ta cần. Chúng ta vẫn còn rất nhiều cơ hội để thể hiện những gì chúng ta có thể làm. Sẽ có một ngày mai, một tuần sau, một tháng sau và một năm sau. Nhưng nếu chúng ta không trân trọng thì những khoảng thời gian ngắn ngủi đó sẽ bị lãng phí một cách đáng buồn như những tuần, tháng và năm trước của chúng. Thời gian là vô tận, cơ hội cũng rất nhiều nhưng cuộc sống của chúng ta thì không, chúng ta chỉ có một cuộc sống thôi. Không có thời điểm nào tốt hơn lúc này. Ngày mai không bao giờ được đảm bảo, và bạn có thể không bao giờ có cơ hội để thực hiện ước mơ của mình. Cá nhân tôi, tôi thà thất bại khi biết rằng tôi đã cố gắng đạt được ước mơ của mình thay vì bỏ lỡ những gì có thể có được.

Cuộc sống luôn thay đổi, con người cũng vậy, không ai biết chắc chuyện gì sẽ đến. Sẽ có những điều xảy ra bất ngờ khiến chúng ta không kịp phản ứng, chúng ta có thể mất đi ngày mai. Vì vậy, khi bạn nghĩ về những ước mơ và mục tiêu tương lai của mình, hãy thực hiện những bước đầu tiên quan trọng để biến chúng thành hiện thực… ngay hôm nay. Hãy giữ những người mà bạn thật sự yêu thương trong vòng tay của mình, dành thời gian nhiều hơn cho họ, thì thầm vào tai họ, nói với họ rằng bạn yêu thương họ nhiều như thế nào. Bởi nếu ngày mai không bao giờ tới, bạn sẽ phải hối tiếc rất nhiều vì đã không dành những giây phút hiếm hoi còn lại để sẻ chia một nụ cười, một cái ôm…

Hoặc ngày mai có thể có đấy nhưng chưa chắc bạn còn cơ hội để làm, chưa chắc người thân yêu của bạn còn cho bạn cơ hội để làm… Vì vậy, nếu muốn làm điều gì bạn hãy làm ngay vì ngày mai còn xa lắm, ngày mai không biết có còn cơ hội không. Ngày mai không biết được nó ra sao, vì vậy đừng đợi ngày mai mà hãy sống trọn vẹn cho hôm nay. Sống như hôm nay là ngày cuối cùng được sống để rồi một ngày nào đó thực sự lìa xa nó ta không có gì phải hối hận. Cuộc sống này rất ngắn ngủi. Hãy trân trọng những gì bạn đang có, một khi thứ quan trọng mất đi rồi, bạn sẽ không thể tìm lại được đâu. 

Đừng cho rằng phía xa kia còn nhiều quang cảnh tươi đẹp mà thờ ơ với những điều trước mắt. Một số thứ khi qua rồi không thể nào trở lại, một vài người khi quay lưng thì rất khó tìm về.

Giống như Francis Bacon đã nói, cuộc đời chúng ta một khoảnh khắc, lấp lánh như một ngôi sao trên tay. Khoảnh khắc này đang chờ chúng ta biến nó thành một điều gì đó đặc biệt, bao gồm những giấc mơ của chúng ta. Và đồng thời, khoảnh khắc này đang tan chảy như một bông tuyết, một trong những khoảnh khắc tốt đẹp nhất trong cuộc đời mà chúng ta sẽ không bao giờ lấy lại được cho dù chúng ta có cố gắng đến đâu. Sẽ không bao giờ có một khoảnh khắc giống như khoảnh khắc mà chúng ta đang sống, vậy tại sao không sống với tất cả những gì chúng ta có!

Đọc thêm: https://leengocnguyen.com/cau-chuyen-cuoc-song/

2. Câu chuyện ý nghĩa của cuộc sống số 2: Điều ước của 3 cây cổ thụ

câu chuyện ngắn ý nghĩa cuộc sống

Ở một khu rừng nọ có ba cây cổ thụ đang bàn luận về tương lai. Cây thứ nhất nói: “Một ngày nào đó tôi muốn được trở thành chiếc hộp đựng châu báu với hình dáng lộng lẫy”. Cây thứ hai nói: “Tôi muốn trở thành con thuyền to lớn. Tôi sẽ chở đức vua và hoàng hậu đi khắp thế giới”. Và cây thứ ba: “Tôi muốn vươn dài để trở thành cây to lớn nhất trong khu rừng này. Mọi người nhìn lên đồi sẽ thấy tôi vươn xa, chạm đến bầu trời”.

Một vài năm sau đó một nhóm người đặt chân đến khu rừng và cưa những thân cây. Cả ba đều mỉm cười hạnh phúc vì tin mong ước của mình sẽ thành hiện thực.

Khi cây đầu tiên được bán cho một chủ trại mộc, nó được tạo thành máng đựng thức ăn gia súc và đặt trong kho thóc phủ lên bởi một lớp cỏ. Cây thứ hai được bán cho một thợ đóng thuyền đóng thành một chiếc thuyền nhỏ để câu cá. Cây thứ ba bị chặt thành từng khúc và quẳng lại trong bóng đêm. Đây chẳng phải là những điều mà chúng hằng mong đợi. Chúng đã rất buồn và thầm than trách số phận mình, than trách cuộc sống thật không công bằng.

Một ngày nọ, một cặp vợ chồng đến kho thóc. Người vợ đã đến kỳ sinh nở, người chồng hy vọng tìm được một chiếc nôi cho đứa bé và máng cỏ đã trở thành chỗ ở ấm áp cho em. Cây thứ nhất cảm nhận cảm nhận được sự quan trọng của nó và hiểu rằng mình đang che chở một sinh linh bé nhỏ.

Vài năm sau, một nhóm người đi đánh cá trên chiếc thuyền của cây thứ hai gặp phải một trận bão lớn. Những người trên thuyền đã rất mệt mỏi, nhưng cây thứ hai biết rằng nó có đủ sự vững chãi để giữ an toàn và sự bình yên cho chủ nhân. Với cây thứ ba, một ngày, có ai đó đã đến và nhặt những khúc gỗ. Trên đỉnh đồi, nó được đóng thành một hàng rào ngăn chặn thú dữ. Khi ánh mặt trời vừa ló dạng, cây thứ ba nhận ra rằng nó có đủ sức mạnh để đứng vững trên đỉnh đồi này.

Và rồi cả ba cây đều nhận ra mình vẫn đạt được điều mà chúng muốn, chỉ là theo một cách khác.

(Nguồn: sưu tầm)

Đôi khi, trong cuộc sống sẽ có những việc xảy ra không theo như ý muốn của chúng ta, khi chúng ta không đạt được ước mơ, chúng ta thường tuyệt vọng, thậm chí là đánh giá và đổ lỗi cho bản thân, chúng ta cảm thấy thật cay đắng, tủi thân và có cảm giác chúng ta không xứng đáng. Điều đó thật không công bằng. Những cảm giác này là một cái bẫy mà tâm trí đặt ra cho bạn như một phương tiện để bù đắp cho sự không hài lòng của bạn. 

Không phải lúc nào cuộc sống sẽ diễn ra theo ý muốn của chúng ta vì mọi việc xảy ra đều có nguyên nhân và mục đích của nó. Không có cuộc sống nào đi kèm với một “hợp đồng” đảm bảo rằng “những điều tồi tệ sẽ không xảy ra với mọi người dù đó có là người luôn nỗ lực và cố gắng”. Dù bạn có cố gắng đến đâu, bạn giỏi thế nào hay bạn làm gì đi chăng nữa, thì vẫn có một số thứ sẽ không như những gì mà bạn đã suy nghĩ. 

Không phải tất cả mọi thứ đều là lỗi của bạn. Chúng ta muốn cuộc sống của mình sẽ diễn ra theo cách mà chúng ta mong muốn bao nhiêu, mọi thứ sẽ diễn ra theo cách mà chúng ta nghĩ thì cũng có thể nhẹ nhõm khi chấp nhận rằng điều đó có thể không xảy ra. Chấp nhận rằng cuộc sống là không thể đoán trước và đôi khi, ngoài tầm kiểm soát. Nếu bạn không chấp nhận sự thật này, bạn tiếp tục chống lại thực tế một cách vô vọng bạn sẽ bị cuốn vào đau khổ, dằn vặt, thậm chí là tuyệt vọng. 

Cố gắng làm cho cuộc sống của bạn diễn ra một cách hoàn hảo, thật là mệt mỏi. Đó là một gánh nặng to lớn phải mang theo, nó luôn kỳ vọng rằng bạn sẽ luôn biết phải nói gì và phải làm gì, cách thành công, cách làm đúng. Nhưng sau đó là một số nỗi sợ hãi và lo lắng xuất hiện khi là bạn không thể đáp ứng được những kỳ vọng đó. Bạn không thể và cũng không cần thiết phải làm vậy. Ai nói rằng bạn cần phải làm tất cả mọi thứ theo mong đợi của bạn? Không ai là hoàn hảo – tại sao bạn phải là một ngoại lệ?

Bạn có thể giữ chặt những gì bạn muốn, những gì bạn mong đợi hoặc bạn có thể giải phóng những kỳ vọng của mình và nắm lấy những gì đang có. Chấp nhận những gì bạn không thể thay đổi không có nghĩa là bạn đang bế tắc và cam chịu đau khổ. Nhưng bạn có thể thay đổi cách bạn phản ứng và suy nghĩ. Chấp nhận rằng nhiều thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của bạn, không phải là bỏ cuộc hay nhượng bộ. Đó không phải là yếu đuối hay thụ động. Nó không có nghĩa bạn là kẻ thua cuộc hay vô dụng. Nó chỉ đơn giản là cho bạn nhận ra rằng sự khác biệt giữa tưởng tượng và thực tế.

Tất cả những gì bạn có thể làm, và những gì bạn nên làm, Là… Sống trong hiện tại, và sống cuộc đời bạn muốn sống. Thời điểm hiện tại là thời điểm duy nhất khi bạn có thể làm điều gì đó cho cuộc sống và hoàn cảnh của mình. Quá khứ đã qua đi, và tương lai vẫn chưa xảy ra.

Điều quan trọng nhất là bạn cũng không được đánh mất bản thân, chấp nhận trôi theo dòng chảy của cuộc sống, hãy cố gắng giữ nguyên vẹn ước mơ của bạn, giữ vững niềm tin vào chính mình để bạn đối phó với bất cứ điều gì cuộc sống mang đến cho bạn và để bạn không bao giờ ngừng yêu thương bản thân. Đó là sức mạnh của mong muốn tồn tại của bạn. Bạn không thể tồn tại nếu không có tình yêu đối với bản thân, nó là một năng lượng chữa lành vết thương và một nguồn sức mạnh. Dù ước mơ của bạn là gì, hãy luôn nhớ rằng bạn có thể biến nó thành sự thật.

Tôi biết: Khi mọi thứ diễn ra theo cách bạn không muốn, bạn sẽ thường bắt đầu phàn nàn rằng cuộc sống thật không công bằng. Nhưng tôi muốn hỏi bạn là: Ai đặt ra quy định rằng cuộc sống phải công bằng? Đúng vậy, cuộc sống thật tươi đẹp và kỳ thú nhưng luôn khó lường và đôi khi không công bằng, bạn hãy đơn giản hơn bằng cách nghĩ rằng nó chỉ muốn thử thách bạn thôi.

Cả ba cây cổ thụ đều thực hiện được những ước mơ của mình, dù cách thức để đạt đến đích cuối cùng không như mong đợi. Cuộc sống sẽ không phụ những kẻ có lòng, ý chí và quyết tâm.

3. Câu chuyện ngắn ý nghĩa của cuộc sống số 3: Điều khiển số phận

câu chuyện về ý nghĩa cuộc sống

Đại học Harvard (Mỹ) là niềm mơ ước của tất cả các sinh viên trên thế giới. Nó là một ngôi trường rất vĩ đại.

Thế nhưng hơn 43 năm về trước, có một chàng trai đã sẵn sàng từ bỏ tương lai sáng lạn ở trường đại học ở ấy để bước vào đời với kế hoạch thành lập một công ty của riêng mình. Chính nhờ quyết định chính xác và nhanh nhạy ấy mà ngày nay, thế giới có một Microsoft, công ty đem đến những biến đổi vĩ đại cho nhân loại và một Bill Gates, một trong những người giàu nhất thế giới, “tấm gương sáng thời đại” của giới trẻ toàn cầu. Vâng, chàng trai ấy là Bill Gates, cựu chủ tịch Microsoft và hiện nay là một trong những cổ đông lớn nhất.

Nếu như khi ấy, Bill run tay và không quyết định bỏ ngang một trường đại học danh giá với một tương lai được bảo đảm, bởi ông nghĩ, nếu chờ khi ra trường thì quá trễ để bắt kịp cơ hội đi đầu mở đường ngành CNTT này. Và các bạn đã thấy, nhân loại đã có một bước tiến nhảy vọt về công nghệ thông tin như thế nào ngày nay. Chắc chắn, với quyết định của mình, Bill không thể tránh khỏi sự chỉ trích, những lời khuyên lơn, thậm chí ngăn cản. Nhưng trên tất thảy, Bill biết tự nắm lấy số phận của mình và chèo lái nó theo những gì mình suy nghĩ. Thành công chỉ đến với những con người dũng cảm và quyết đoán. Có thể hôm nay, trong tay bạn chẳng có gì cả, hoàn toàn chỉ là hai bàn tay trắng nhưng nếu bạn cho rằng, mình không phải hổ thẹn và hối hận về sự lựa chọn của mình, hãy tin rằng, tương lai tốt đẹp đang rộng mở trước mắt bạn.

Con người cũng như một trang giấy trắng, bạn có thể dùng màu sắc khác nhau để vẽ tương lai của mình trên trang giấy trắng đó. Thế nhưng nếu bạn vẽ một cách do dự, người khác sẽ giật lấy bút và vẽ lên trang giấy của bạn. Thế là cuộc sống, công việc, các mối quan hệ, thậm chí số phận của bạn đều bị người khác quyết định. Người khác ở đây là cha mẹ, thầy cô, bạn bè và những người bạn có mối quan hệ, thậm chí cả những người bạn chưa hề biết mặt.

“Nếu bạn sinh ra trong nghèo đói, đó không phải là lỗi của bạn. Nhưng khi bạn chết trong nghèo đói, đó chính là lỗi của bạn”. (Bill Gates)

(Nguồn: sưu tầm)

Trong số những người thành công và đang sống hạnh phúc, không có ai là không cố gắng điều khiển số phận của mình. Hãy đặt số phận của bạn vào nơi chính xác mà nó phải thuộc về. Chúng ta có kiểm soát số phận của chính mình không? Đó thực sự là một câu hỏi đơn giản nhưng cũng là một câu hỏi lớn của cuộc sống và dường như nhiều người không thể trả lời được. Nhiều người suy nghĩ và hành động như thể họ đã biết trước được số phận của mình được định hình sẵn, trong khi chỉ một số ít người khác tin vào khả năng thay đổi và hành động theo sự thay đổi đó. 

Trong cuộc sống của bạn, có bao giờ nghe một ai đó nói: “Mọi thứ đã an bài. Tất cả đều là số mệnh”, “Nếu cuộc đời của của tôi đã được định sẵn, thì tại sao tôi phải cố gắng? Đó là số mệnh của tôi rồi ”. Điều này chỉ thể hiện rằng một sự bất lực, yếu đuối, nhu nhược, thậm chí là vô dụng, nó mang lại sức ì nặng nề, sự trì trệ và khó chịu. Đây là một lập luận ngụy biện. Một người thông minh chắc chắn sẽ không nói như vậy. Bạn phải tạo nên số phận của chính mình từ bên trong bằng những suy nghĩ và hành động của mình. Tạo định mệnh của riêng bạn, giải thích và chứng minh cho đa số người ta thấy cách bạn ước mơ, lập kế hoạch và thực hiện một tương lai tốt đẹp hơn, bất chấp những thử thách của cuộc sống. 

Chính bản thân tôi đã từng như vậy, tôi từng xem mình đơn thuần chỉ là một sinh vật sống tồn tại trong thế giới này, cuộc sống của tôi trôi qua không có gì đặc biệt, tôi để mặc cuộc đời này cho số phận, tôi đã từng chấp nhận rằng cuộc sống “tới đâu thì tới”, mọi thứ đều bình thường đối với tôi, không có một thứ gì là quan trọng cả. Nhưng cho đến khi, tôi bắt đầu một công việc, tôi mới nhận ra sự khắc nghiệt của cuộc sống, nếu cứ sống bình thường với tư tưởng “tới đâu thì tới” như trên mà không làm gì cả, chắc chắn tôi sẽ bị cuộc sống bóp nghẹt, tôi sẽ không thể tồn tại chứ chưa nói đến việc tôi có thể làm một điều gì đó to lớn hơn. Kể từ đây, tôi đã nhận thức khác đi, tôi bắt đầu thay đổi suy nghĩ của mình, tôi nghĩ mình phải thay đổi và mình có thể thay đổi số phận.

Nhưng để thay đổi số phận của chính mình thật không đơn giản. Nó không chỉ đến từ suy nghĩ mà còn bắt buộc bạn phải hành động, bạn phải tin vào bản thân và sức mạnh của mình để thay đổi mọi thứ. Chúng ta luôn thay đổi từ suy nghĩ, cảm xúc và hành động của chúng ta để giúp chúng ta tiến bộ và đôi khi có thể lùi lại nhưng là tạo bước đà để tiếp tục tiến lên. Niềm tin của một người vào khả năng “đạt được” số phận của họ có thể xác định mức độ nỗ lực và những mục tiêu mà họ đặt ra cho mình. 

“Người duy nhất bạn định trở thành là người bạn quyết định trở thành”. (Ralph Waldo Emerson)

Và tất nhiên, bạn không nên quan tâm những lời chỉ trích, những lời chê bai, thậm chí là những lời khuyên nhưng không đúng chỗ của người khác nếu những điều đó không giúp ích được gì cho bạn. Bạn phải bỏ qua những người xem thường và cho rằng bạn là “đồ điên” khi bạn đang cố gắng thay đổi số phận của mình chỉ vì họ không thể thay đổi số phận giống như bạn. Những người khác có thể coi một người là “may mắn” nếu họ không tôn trọng tất cả thời gian cũng như công sức mà người đó đã bỏ ra để thành công. Ai đó có thể cho rằng họ không may mắn như một cái cớ để bỏ cuộc khi nếu họ chỉ cần nỗ lực thêm một chút nữa, họ cũng có thể thành công. Do đó, số phận không chỉ là kết quả của niềm tin mà còn là ý chí mạnh mẽ.

“Kiểm soát số phận của chính bạn hoặc người khác sẽ làm”. (Jack Welch)

Bạn có quyền tự do lựa chọn ngay bây giờ. Bạn tự quyết định số phận của mình thông qua những lựa chọn trong cuộc sống và hầu hết các lựa chọn đó đều dựa trên những gì sẽ mang lại cho bạn hạnh phúc nhất. Bạn sẽ phải khao khát, chỉ suy nghĩ và hành động. Con người không phải là một sinh vật bình thường và bạn cũng có một ý chí tự do của riêng mình. Định mệnh chỉ đơn giản là giới hạn bởi những gì chúng ta tự áp đặt mà thôi.

“Mọi thứ phụ thuộc vào những gì chúng ta tạo ra nó chứ không phải những gì nó tạo ra cho chúng ta”. (S. Radhakrishnan)

Bằng cách nói “Đó là số phận của tôi, tôi không thể thay đổi nó” chúng ta đang tự giới hạn mình trong một “phòng giam” tự tạo. Chúng ta đang xây dựng những bức tường xung quanh chúng ta mà không hề có cửa ra, có chăng cũng chỉ là những ô cửa sổ nhỏ để có thể thở. Hãy xem ngay cả một người sinh ra đã bị dị tật, khuyết tật bẩm sinh, nhưng đó không phải là số phận của họ. Luôn có một mục đích cho mọi thứ, hãy tìm ra mục đích sống của bạn. Mỗi người đều có thể cải thiện tình hình của mình bằng cách phân tích cẩn thận và áp dụng các chiến lược phù hợp. Hãy tin vào chính mình. Thái độ và cách tiếp cận cuộc sống và giá trị cá nhân quyết định số phận của bạn. Bạn cần loại bỏ niềm tin hạn chế và nói rằng có rất nhiều cơ hội để phát triển; Ngừng nói những từ mang tính “chấp nhận” như: “Đó là định mệnh của tôi”, “Mọi thứ đã được sắp đặt”,…. Sau khi bạn phát hiện ra điều gì đang kiềm chế bạn, bạn cần phải loại bỏ nó. Không có gì để nới lỏng ngoài những sợi dây xích mà bạn tự khóa chặt mình. 

Thể hiện lòng can đảm là một phần trong việc thay đổi số phận. Để điều đó xảy ra, bạn sẽ phải trải nghiệm những điều cho bạn cơ hội để rèn luyện tính can đảm. Những lựa chọn của bạn trong hành trình cuộc đời sẽ ảnh hưởng đến cách điều đó xảy ra. Có thể bạn sẽ chọn vào một mối quan hệ khó khăn và bạn sẽ phải tìm đủ can đảm để rời đi. Hoặc có thể bạn sẽ rơi vào tình huống mà bạn phải chọn nói ra sự thật của mình ngay cả khi điều đó không được chấp nhận. Cũng giống như Bill Gates vậy, ông ta rất can đảm mới có thể vượt qua những lời chỉ trích, từ bỏ ngôi trường Harvard danh tiếng để lựa chọn con đường mơ ước của mình.

“Không phải các vì sao nắm giữ vận mệnh của chúng ta, mà là ở chính chúng ta”. (William Shakespeare)

Con người gieo một hành động hoặc suy nghĩ và gặt một thói quen, gieo một thói quen và gặt một tính cách, gieo một tính cách và gặt một số phận. Con người đã tự tạo ra số phận của mình bằng cách suy nghĩ và hành động. Bạn có thể thay đổi vận mệnh của mình. Bạn là người làm chủ vận mệnh của chính mình. Không có nghi ngờ gì về điều này cả. Bằng cách suy nghĩ và hành động đúng đắn, bạn có thể trở thành người làm chủ vận mệnh của mình. Bạn có thể không đạt được mọi thứ trong cuộc sống nhưng bạn có thể nói: “Tôi tạo ra số phận của mình”

“Bạn là người tạo ra chính mình. Điều bạn làm cho mình ở hiện tại sẽ quyết định bạn ở trong tương lai. Bạn hiện tại là chính xác những gì mà bạn đã làm cho mình trong quá khứ. Gieo nhân nào thì gặt quả nấy”. (G. de Purucker)

4. Câu chuyện ngắn ý nghĩa của cuộc sống hay số Mọi thứ rồi cũng sẽ qua

câu chuyện về ý nghĩa của cuộc sống

Một ngày nọ, Vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cận thần thân tín của mình. Vua bèn nói với ông: “Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ Sukkot và ta cho ông sáu tháng để tìm thấy chiếc vòng đó”.

Benaiah trả lời: “Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy chắc phải có gì đặc biệt? ”

Nhà Vua đáp: “Nó có những sức mạnh diệu kỳ. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó, sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn, nhìn vào nó sẽ thấy vui”. Vua Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng.

Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế.

Vào đêm trước ngày lễ Sukkot, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi “Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không? “. Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng rỡ một nụ cười.

Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mừng lễ hội Sukkot.

“Nào, ông bạn của ta!” Vua Salomon nói. “Ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa?”. Tất cả những cận thần đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.

Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: “Nó đây thưa đức vua”. Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó khắc dòng chữ: “Điều đó rồi cũng qua đi”

Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó, ông cũng chỉ là cát bụi.

(Nguồn: sưu tầm)

Bạn nghĩ tại sao chúng ta lại lo lắng? Tại sao chúng ta lại tạo cho mình quá nhiều lo lắng cho mọi thứ? Tôi nghĩ rằng thật tốt khi lo lắng, nhưng ở một mức độ nhất định. Nó giúp bạn lập kế hoạch cho tương lai và chuẩn bị cho những kết quả tồi tệ nhất. Nó giúp bạn luôn vững vàng và sẵn sàng phản ứng cho những điều bất ngờ. Nhưng nếu bạn lo lắng quá nhiều thì nó sẽ là một vấn đề. 

Hãy tận hưởng từng phút giây những gì mà cuộc sống mang lại. Đừng quá thất vọng khi ta không đạt được những gì mình mong muốn nhưng cũng đừng quá vui để rồi nhận ra niềm vui ấy sẽ không còn. Hãy an nhiên mà sống.

Có bao nhiêu người trong số chúng ta trải qua nhiều lần phỏng vấn nhưng vẫn không kiếm được việc làm rồi thất vọng? Có ai trong số chúng ta phải trải qua những áp lực mà cuộc sống mang lại từ công việc, gia đình, tình yêu? Có ai trong số chúng ta mong muốn mình có một cuộc sống thanh thản, bình yên và hạnh phúc nhưng lại lắc đầu chán nản khi nhìn về hiện tại? Có bao nhiêu người trong số cảm thấy thế giới này dường như luôn ngoảnh mặt với mình? Có bao nhiêu người trong số các bạn phải trải qua nỗi đau vì mất đi một người yêu thương? Chừng ấy câu hỏi thôi cũng đủ để đánh gục bất cứ ai dù mạnh mẽ đến đâu, thậm chí đã có rất nhiều người tìm đến cái chết như một lối thoát.

Nhưng cuộc sống này là như vậy, những điều đó là bắt buộc xảy ra và nó xảy ra đối với tất cả chúng ta. Nó xảy ra liên tục, dù bạn có giải quyết được một vấn đề, thì một vấn đề khác sẽ lại xuất hiện. Tôi hay bạn hay bất kỳ người nào đi chăng nữa cũng đều phải trải qua những cảm giác này. Vậy thì nếu nó là điều bắt buộc phải xảy ra, chúng ta còn bận tâm, suy nghĩ làm gì nữa. Thay vào đó, chúng ta hãy cứ sống bình thản, bình thường đối mặt với chúng như chưa có chuyện gì xảy ra vậy, chỉ cần chúng ta cố gắng không được bỏ cuộc. Mọi thứ rồi sẽ đến nhưng rồi cũng cũng qua nhanh thôi. Không có gì là mãi mãi cả. Vì vậy, hôm nay, đừng lo lắng nữa, đừng bận tâm nữa, mọi thứ sẽ ổn thôi. 

“Nếu buổi sáng thức dậy không thấy lo toan chỉ có thể là vì bạn không còn sống nữa”. (Ngạn ngữ Nga) 

Trong khi vấn đề vẫn ở đó, chúng ta đừng quá chú trọng vào nó mà hãy tập trung phát triển bản thân hàng ngày. Bởi vì đây là điều mà chúng ta hoàn toàn có thể kiểm soát chứ không phải là những vấn đề kia. Điều lớn nhất mà tôi học được là mọi thứ cuối cùng sẽ ổn. Ngay cả khi mọi thứ không ổn, nó cũng không phải là tận thế. Không sao với thất bại, không sao với những vấn đề. 

Chúng ta hãy thử nhìn về quá khứ của mình 5 hay 10 năm trước, chúng ta lo lắng vì điều gì? Thi đại học, lập gia đình,…Nhưng rồi tại sao chúng ta vẫn tồn tại được cho đến bây giờ. Là bởi vì, những vấn đề đã qua rồi. Tôi rất vui khi thấy cuộc sống vẫn có những gì đó tốt đẹp dành cho mình và tôi tin tưởng rằng mọi thứ cuối cùng sẽ ổn.

Bạn có thể đang trải qua điều gì đó ngay bây giờ và cảm thấy muốn từ bỏ. Bạn có thể đang trải qua điều gì đó ngay bây giờ và cảm thấy sẵn sàng để vứt bỏ tất cả. Bạn có thể đang phải trải qua một điều gì đó ngay bây giờ và cảm thấy như bạn không còn sức để tiếp tục. Đừng bỏ cuộc! Đừng bỏ đi! Hãy tiếp tục! Mọi điều tốt đẹp đang chờ bạn ở phía trước, bạn có thể không nhìn thấy nó ngay bây giờ, nhưng nó đang đợi bạn!

Bạn có thể lo lắng về các hóa đơn của mình sẽ được thanh toán với số tiền ít ỏi mà bạn rất vất vả mới kiếm được. Bạn có thể đang lo lắng vì bạn vẫn chưa tìm được công việc và hiện tại, bạn đang thất nghiệp. Bạn có thể lo lắng vì một thành viên trong gia đình hoặc một người bạn bị ốm. Bạn có thể lo lắng bởi vì bạn không thể hiểu được lý do tại sao những người thân thiết lại gây đau cho bạn. Bạn có thể lo lắng vì bạn luôn là người nỗ lực nhất nhưng lại đạt được ít thành công hơn so với những người khác. Bất kể tình huống nào, đừng lo lắng vì mọi thứ sẽ ổn thôi!

Chúng ta thường an ủi người khác rằng: Cứ bình tĩnh, mọi chuyện đâu rồi sẽ có đó, tất cả rồi sẽ ổn. Câu nói này mặc dù nghe có vẻ là lời khuyên lấy lệ nhưng trong hầu hết trường hợp, nó là câu nói rất đúng. “Đừng lo lắng, mọi thứ sẽ ổn.” Thật là một lời tuyệt vời để nghe trước khi bắt đầu một ngày mới. Với một cuộc sống đang diễn ra hiện nay, một lời an ủi chắc chắn là cần thiết.

Không ai biết ngày mai và những điều bất ngờ, bất trắc cái nào sẽ đến trước. Không ai biết cuộc sống bạn vẫn coi là yên bình có bị xáo trộn vào khoảnh khắc tiếp theo không. Không ai biết liệu mình có thể yêu một người bao lâu, có thể làm một công việc tới lúc nào. Kế hoạch thì luôn rất ổn định nhưng có quá nhiều điều không đoán trước được sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào và khiến kế hoạch đó của bạn phải thay đổi. Dù bạn có chuẩn bị mọi thứ kỹ lưỡng đến đâu, bạn cũng không thể kiểm soát tất cả. Vậy tại sao lại phải sử dụng thời gian và sức lực của mình vào những việc mà bạn không thể ảnh hưởng?

Với ai cũng vậy, với chuyện nào cũng thế. Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra. Khi cơ hội này mất đi, cơ hội khác sẽ đến. Khi khó khăn nối tiếp khó khăn xuất hiện, nguồn lực tiềm ẩn trong bạn sẽ bộc phát. Dù trong những thời điểm bạn nghĩ rằng tồi tệ nhất thì thực ra thế giới vẫn dành lại một đường lui, một lối thoát hiểm. Hãy tin rằng mưa sẽ chẳng rơi trên mỗi nóc nhà bạn. Cứ tin tưởng vào chính mình đi, cứ tích cực lạc quan đi, đó là bước đầu giúp bạn chiến thắng mọi thử thách rồi.

Khoảnh khắc bạn quyết định vượt qua nỗi sợ hãi thực chất bạn đã đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi nỗi sợ hãi rồi. Khi bạn lo sợ điều gì, dù là chuyện tình yêu, chuyện công việc, chuyện bệnh tật, chuyện gia đình…, hãy đặt hết suy nghĩ của mình lên việc bạn cần làm, cần ưu tiên nhất. Một khi bạn đủ quyết tâm, vậy đừng sợ nữa. Làm những việc khiến bạn sợ hãi sẽ giúp nỗi sợ của bạn biến mất. 

Trên đời này không có ai là không mắc sai lầm. Một khi đã làm sai, hối hận cũng vô ích. Hối hận là một cảm xúc rất ảnh hưởng đến tinh thần. Cứ làm đi, đừng sợ sai. Thẳng thắn mà nói, có một vài người thậm chí còn hy vọng mình bị sai lầm đánh bại. Bởi lẽ, mỗi vết thương là một dấu tích cho thấy bạn đang dần trưởng thành.

Cuộc sống vốn là một hành trình không ngừng vấp ngã, mỗi lần vấp ngã là một lần khôn ra, mỗi lần thất bại là một lần bạn gia tăng trải nghiệm. Trời có sập cũng sẽ có người chống đỡ thay bạn, hoặc không chính bạn sẽ làm điều đó.

Có lẽ ai cũng có những bí mật không muốn nói cho người khác biết. Có lẽ ai cũng có những lúc buồn bã, đau thương, không muốn người khác nhìn thấy mình yếu đuối nên sẽ ngụy trang, sẽ che giấu. Có lẽ ai cũng từng trải qua cảm giác dù trong lòng khó chịu đến muốn khóc nhưng vẫn giả bộ kiên cường, không chia sẻ cùng ai hết. Và cuối cùng sẽ tự mình điều chỉnh lại cảm xúc, chầm chậm gặm nhấm hết nỗi buồn, hoặc không thì đeo tai nghe lên, bật một bản nhạc yêu thích rồi chạy loanh quanh để trút bỏ hết.

Cuộc đời này ngắn lắm, những chuyện như sinh ly tử biệt là điều không thể tránh khỏi. Bạn có thể khóc, có thể buồn, có thể suy sụp nhưng khóc xong nhớ rửa mặt, tự cười với mình một cái. Đừng dụi mắt nếu không sáng mai mắt sẽ sưng. Đừng để những cảm xúc tiêu cực đeo bám mình vì dù có thể nào, thời gian vẫn trôi đi, Trái Đất vẫn tiếp tục quay, ngày mai mặt trời vẫn mọc và người thì vẫn phải sống.

Đau đớn, khó khăn, vấp ngã, nhạy cảm cũng là những năng lực để cảm nhận thế giới, giống như việc trời nhiều mây hay trời mưa rào cũng chỉ là những kiểu thời tiết. Người yêu thương bạn rồi sẽ đến, hy vọng của bạn rồi sẽ được thực hiện, những khó khăn rồi sẽ qua, tất cả rồi sẽ ổn.

Vì vậy, hôm nay, hãy bỏ lo lắng đó và tìm lại niềm tin của bạn. Hãy biến sự lo lắng của bạn thành động lực! Biến sự tiếc thương của bạn thành sức mạnh! Bạn có thể mệt mỏi, nhưng không được buông xuôi! Bạn có thể bước những bước chậm chạp, nhưng đừng bỏ cuộc vì công sức của bạn không phải là vô ích và bạn sẽ gặt hái được những điều tốt đẹp trong thời gian tới! Bạn có thể đã phải chịu đựng những đêm mất ngủ, nhưng bây giờ là lúc để nghỉ ngơi! Bạn có thể đã khóc những giọt nước mắt đau đớn, nhưng giờ đây chúng sẽ là những giọt nước mắt hạnh phúc! 

Hôm nay, mọi lo lắng sẽ kết thúc! Hôm nay, phiền muộn sẽ biến mất khỏi tâm trí bạn, Hôm nay, sự phấn khởi, niềm vui sướng sẽ đi vào trái tim, tâm trí của bạn! Hôm nay, bạn sẽ lấy lại sự tự tin và sức mạnh của mình và sẽ tiến về phía trước!

“Tất cả mọi thứ sẽ ổn khi kết thúc. Nếu không ổn thì chưa phải là kết thúc ”. (John Lennon)

5. Câu chuyện về ý nghĩa của cuộc sống số 5: Phê bình và giúp đỡ

câu chuyện về ý nghĩa của cuộc sống

Ngày xưa, có một họa sĩ tên là Ranga, một người siêu việt, vẽ được rất nhiều kiệt tác đáng ghi nhớ khiến ai cũng đều khen ngợi.

Ông mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp. Ông không mấy khi khen ngợi ai, cũng không bao giờ đề cập đến thời gian của khóa học. Ông nói, một học trò chỉ có thể thành công khi ông hài lòng với kỹ năng và hiểu biết của người đó. Ông truyền cho học trò những phương pháp đánh giá, ước định của ông, và chúng cũng độc đáo như những tác phẩm của ông vậy. Ông không bao giờ thổi phồng tầm quan trọng của những bức tranh hay sự nổi tiếng, mà ông luôn nhấn mạnh đến cách xử sự, thái độ với cuộc sống của học trò.

Trong một số lượng lớn học trò, Rajeev là người có tài nhất, chăm chỉ, sáng tạo, nên anh ta tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hài lòng về Rajeev.

Một ngày kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo:

– Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được. Bây giờ là thời điểm con làm bài thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng. Ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi.

Rajeev làm việc ngày đêm, trong rất nhiều ngày và đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt diệu. Thầy Ranga xem qua rồi bảo:

– Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó.

Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất.

Sau hai ngày, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu X. Nhưng Ranga tỏ ra bình tĩnh và khuyên Rajeev đừng thất vọng, cố gắng lần nữa. Rajeev vẽ một kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga bảo phải thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để màu vẽ và bút ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy.

Hai ngày sau, khi lấy tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa gì hết và tự tin đem đến chỗ Ranga. Ranga nói:

– Con đã thành công vào ngày hôm nay. Bởi nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi thì chưa đủ, mà con còn phải biết rằng con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả. Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng. Con người thường chỉ thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách nhiệm gì mà lại cho đó là việc không cần động não. Nhưng khi con đề nghị họ sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết – những thứ mà họ có thể không có nên họ quyết định tránh đi là hơn. Cho nên, những thứ mà con phải vất vả để làm ra được, đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá của người khác.

(Nguồn: sưu tầm)

Trong cuộc sống, tất nhiên ai cũng có mối quan hệ của riêng mình, ai cũng muốn mình trở nên thật hoàn hảo trong mắt của người khác. Nhưng điều này không có nghĩa là chỉ vì người khác muốn, chỉ vì người khác đánh giá mà bạn dễ dàng thay đổi con người mình. Nếu bạn để điều đó xảy ra, bạn sẽ trở thành cái bóng của họ. Bạn sẽ phải chạy liên tục để cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người với mọi quyết định mà không bao giờ thực sự điều chỉnh theo nhu cầu của riêng bạn. Bạn có phải là kiểu người dễ bị ảnh hưởng bởi sự đánh giá của người khác không? Nếu bạn muốn trở thành con người của chính mình, bạn muốn mình thành công thì đây là bước mà bạn sẽ phải thực hiện vào một thời điểm nào đó trong cuộc đời, bạn phải tự đánh giá mình, tự đưa ra quyết định của mình.

Trong chúng ta, không ai thích người khác đánh giá tiêu cực về bản thân mình. Đối với một số người, do tính cách bẩm sinh nên họ bị nhạy cảm hơn với những lời nhận xét hay thậm chí là phán xét của người khác. Tuy nhiên, đôi khi việc quá bận tâm và nhạy cảm với những đánh giá của người khác có thể vô tình làm cho chúng ta đánh mất đi nhiều cơ hội để tỏa sáng và phát triển. Từ đó dẫn đến hệ quả: Chúng ta bất chấp mọi cách nhằm thoát khỏi nguy cơ bị người khác đánh giá tiêu cực, chúng ta tránh nói những điều trong lòng muốn nói, Chúng ta không phát biểu trong lớp hay lúc họp bàn công việc, chúng ta không đề nghị được nâng lương, chúng ta tránh để người yêu biết mong ước thực sự của mình, không muốn cho người đó biết mình đang làm gì,… Điều này có nghĩa là chúng ta đang không thật sự sống thật với chính mình. Chúng ta không cho phép tính cách, suy nghĩ và cảm xúc của mình xuất hiện.

Nhiều người trong chúng ta đang ngăn mình sống cuộc sống tốt nhất của mình bởi vì chúng ta sợ xấu hổ, chúng ta sợ thất bại. Chúng ta sợ người khác sẽ đánh giá về mình nếu chúng ta không có một điều gì đó thật hoàn hảo. Chúng ta sợ mọi người sẽ từ chối thành quả. Lý do duy nhất khiến cảm giác xấu hổ trở nên khủng khiếp là vì bạn phóng chiếu cảm xúc của mình lên người khác. Khi bạn quá quan tâm về những gì người khác nghĩ. Bạn đang phóng chiếu nỗi sợ hãi và sự tự đánh giá nội tâm của chính mình lên người khác. Bạn đang ghim vào họ những gì bạn nghĩ.

Nỗi sợ bị đánh giá này có liên quan đến khát khao muốn lúc nào cũng được mọi người yêu thích. Nhưng điều này là bất khả thi, nên khao khát đó sẽ là cuộc chơi cầm chắc phần thua, cản trở mọi người thoải mái trải nghiệm và thể hiện con người thật của mình. Bởi vì khi ý kiến ​​của người khác quan trọng hơn cảm nhận ​​của bạn, bạn sống cuộc sống theo mong muốn của họ, không phải của bạn. 

Chúng ta không thể làm hài lòng tất cả mọi người, thế nên chúng ta không thể tránh khỏi việc bị đánh giá. Bởi vì, mỗi người chúng ta ai cũng có góc nhìn riêng về thế giới, đồng thời mỗi người ai cũng có những chuẩn mực, thước đo riêng về cách hành xử, kết quả công việc. Thêm vào đó, con người chúng ta không ai hoàn hảo. Do vậy, một điều tất yếu là không phải lúc nào chúng ta cũng có thể làm mọi thứ được tốt. Lẽ dĩ nhiên, cuộc sống mỗi người cũng luôn có rất nhiều trách nhiệm ràng buộc xung quanh mình, và chính vì thế càng không thể nào chúng ta có thể làm hoàn hảo mọi thứ. 

Do vậy, điều quan trọng bạn cần phải làm đó là đối mặt với sự thật: Con người luôn đánh giá lẫn nhau – tốt / xấu hoặc yêu / ghét, với nhiều mức độ nằm giữa hai thái cực. Thêm vào đó, mỗi ngày trôi qua khi tiếp nhận thông tin mới, tâm trí con người thực hiện lại việc đánh giá. Đây là một quá trình diễn ra liên tục. Cứ như thế, nó tạo thành một nguyên tắc không thể thay đổi được. Cho nên, thay vì né tránh vấn đề bằng cách hoàn toàn không thể hiện ý muốn cá nhân và ngày qua ngày cố gắng thuyết phục những người xung quanh là đừng đánh giá bạn, bạn có thể học cách chấp nhận sự đánh giá, đồng thời cũng học cách loại bỏ những đánh giá không cần thiết của người khác ra khỏi cuộc sống của mình.

Chúng ta phải có lòng tự trọng của mình. Đó là thứ mà chỉ chúng ta mới có thể tự cho mình. Không ai khác có thể làm điều này cho chúng ta. Không ai khác có thể nói “của bạn đây, đây là lòng tự trọng của bạn”.  Nó phải đến từ bản thân. Cuộc sống của bạn không gắn liền với những gì người khác nghĩ về bạn. Khi người khác chấp thuận bạn và quyết định của bạn, bạn cảm thấy tuyệt vời! Khi người khác không tán thành bạn, bạn cảm thấy không vui! Những người mà bạn cố gắng làm hài lòng này sẽ bóp chết ham muốn của chính mình. Bạn điều chỉnh bản thân để phù hợp với những gì người khác nghĩ bạn. Bạn ngừng thể hiện toàn bộ tính cách của mình. Bạn ngừng cảm thấy bạn nên là chính mình. Và bạn ngừng tin tưởng vào đánh giá của chính mình bởi vì bạn cho rằng người khác hiểu rõ hơn. Điều này thật không phải chút nào!

Cần có sự tự tin trở thành người đối lập với bất cứ điều gì. Giữ im lặng hoặc chỉ gật đầu đồng ý sẽ dễ dàng hơn nhiều. Nhưng bạn cần phải can đảm để nói ra, bạn sẽ cảm thấy rất tự hào về bản thân vì đã làm như vậy. Mặc dù có thể dễ dàng cho phép người khác đánh giá về con người bạn. Nhưng bạn không nên để ý bất kỳ ai làm điều này mọi lúc. Chúng ta có thể ghi nhận những ý kiến đánh giá mang tính đóng góp xây dựng chứ không phải là là ý kiến chỉ vì họ không thích.

Khi thảo luận về một chủ đề mà bạn cảm thấy hấp dẫn, không có gì sai khi nêu suy nghĩ và cảm xúc bạn về chủ để đó. Ngay cả khi người khác không đồng ý với quan điểm của bạn. Bạn cần có sự tự tin để thể hiện cảm xúc của mình. Nó không phải lúc nào cũng dễ dàng nhưng nếu bạn muốn sống một cuộc sống hạnh phúc và khỏe mạnh, bạn phải sống đích thực. Bằng cách thể hiện quan điểm của bạn cho những người khác, họ có thể nhìn thấy bạn ở một góc độ khác. Họ thậm chí có thể không đồng ý hoặc không hiểu bạn lấy quan điểm từ đâu. Nhưng bạn chắc chắn có quyền đưa ra quan điểm của mình.

Hơn nữa, như tôi đã nói ở trên, không có ai là hoàn hảo, không có ai đảm bảo rằng quan điểm, tiêu chuẩn hay thước đo đánh giá của một người nào đó là tuyệt đối. Đôi khi họ đánh giá bạn chỉ vì họ ghen tị với bạn, cảm thấy bạn thật là “chướng tai, gai mắt”, đôi khi họ đánh giá bạn chỉ vì họ thích, hay muốn lấy thành quả của bạn ra để mua vui. Không ai biết họ có năng lực chuyên môn hay không, có hiểu biết thực sự về con người bạn hay không. 

Bạn sẽ không bao giờ có được những gì bạn thực sự muốn trong cuộc sống trừ khi bạn học cách từ chối ý kiến ​​của người khác. Cho đến khi bạn ngừng quan tâm về những gì họ nghĩ và thực sự hiểu được mong muốn của bạn, tiếng nói của bạn, sự thật của bạn. Họ và sự đánh giá ​​của họ về bạn sẽ không còn nữa. Và bạn sẽ tự hỏi tại sao bạn lại cho họ quá nhiều quyền lực đối với bạn. Điều thực sự xảy ra là chúng ta tự đánh giá về sự thay đổi của mình. Một khi chúng ta làm điều này điều đó, tất cả những sợ hãi về những gì người khác sẽ nghĩ sẽ biến mất. Vì vậy, khi chúng ta chịu trách nhiệm về việc buông bỏ những đánh giá của người khác, chúng ta tự trao quyền cho bản thân để ngừng khắt khe với chính mình và tự đánh giá bản thân. 

Ngừng để ý kiến đánh giá ​​của người khác kiểm soát con người bạn. Con đường của bạn là con đường duy nhất, nó khác biệt với bất cứ ai. Điều cần thiết là từ bỏ ý kiến ​​của người khác để đạt được những gì mong muốn. Bởi vì khi đó, bạn sẽ luôn có mối liên hệ thật sự với chính mình.

Có thể bạn thích: Câu chuyện ý nghĩa cuộc sống ngắn

Leave a comment